Showing posts with label tho con coc. Show all posts

CÁNH DIỀU TUỔI THƠ

Tuổi thơ con lạc trên đồng
Mênh mang nắng sớm hanh nồng nắng trưa
Những hạt nắng, những hạt mưa
Đôi chân chạy dưới nắng đùa hây hây
Cánh diều sải cánh bay bay
Bâng khuâng dưới vạt nắng ngày vàng hoe

Vàng theo cơn gió ngày hè
Tuổi thơ còn với tiếng ve đượm buồn
Còn trong tiếng gió chiều buông
Ngọt trong tiếng hát quê hương từng ngày

Cánh diều thơ thẩn chiều say
Tan vào mây trắng những ngày tuổi thơ
Chiều tan trong thoáng sương mờ
Êm êm kỉ niệm vu vơ sáo diều
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Thương thương nhớ một cánh diều trong mơ...

Lê Vũ Luân (14/03/2014)

Thơ ngây

Nhớ em thức trọn đêm này
Tim ta như đã đong đầy nhớ thương
Gặp em từ buổi tựu trường
Để rồi anh mãi vấn vương trong lòng
Đêm nào anh cũng ngóng trông
Để rồi sáng gặp ngượng ngùng ngó lơ
Bước qua ta cứ thờ ơ
Trong lòng thì cứ mong chờ nàng kêu
Một năm sau, nói tiếng yêu
Tình trong như đã, nhưng nhiều điều e
Ngây thơ con gái nhà quê
Nàng bảo nàng về thưa má với ba
Thế là hốt hoảng chàng ta
Bỏ đi đâu mất ba năm k về
Giờ đây nối lại câu thề
Cho tình thêm chặt, tình quê thêm hồng

Tình xuân

Ai đứng dưới nắng xuân
Tà áo dài mềm mại
E ấp đôi bàn tay
Giữ hờ tà áo nhẹ.
-
Gió nô đùa vui vẻ
Lùa nhẹ mái tóc thề
Đôi môi xinh cười nhẹ
Tim ai đã say mê.
-
Mắt trong veo màu nắng
Lấp lánh nét thơ ngây
Ai ngập ngừng đứng đấy
Tay khẽ nắm bàn tay.

THƠ tÌNH: TẢN MẠN VỚI NGƯỜI TÌNH

Người bước vào đời tôi,
Vết chân mờ rêu phủ,
Nắng lùa vàongỏ tối,
Người đi qua đời tôi.

Người bước vảo hồn tôi,
Tâm hồn bay chơi vơi,
Dạt dào niềm hạnh phúc,
Người đi qua hồn tôi.

Người bước vào tình tôi,
Tấm chân tình tha thiết,
Sao mà thương thương quá,
Người đi qua tình tôi.

Giờ đây đời lênh đênh,
Tâm hồn nghe cô quạnh,
Tình yêu, tình tuyệt vọng,
Người bước đi...không lời

EM XA

Người bước qua tôi
Xa xôi nỗi nhớ
Đêm về trăn trở
Em ở nơi đâu?

Lòng ngỡ không sầu
Nhịp cầu ai rút
Ngờ đâu lũ lụt
Xa hút đường đê

Một thuở đam mê
Ngạo nghể tình đời
Em đã rong chơi
Về nơi xứ khác

Bóng em khuất lạc
Đài các kêu sa
Còn lại mình ta
Ngâm nga điệu buồn !!

TẢN MẠN VỚI NGƯỜI TÌNH

Người đến rồi đi
lệ tràn khóe mắt
anh đến rồi đi
hồn em chợt tắt

Ôi tình hiu hắt
tiễn anh về đâu
qua vạn nẻo sầu
nghìn thu cách biệt

Mưa buồn da diết
nỗi nhớ dâng tràn
côi cút em mang
tìm anh trong gió

Tình vừa chớm nở
Anh đã vội đi
em lệ ướt mi
suốt đời nuối tiếc

Tình này tha thiết
em giữ trong tim
lẽ nào anh quên
tình em thủa ấy

Yêu anh biết mấy
thương anh vô bờ
em có đâu ngờ
mất anh vĩnh viễn

Chiều tàn trên bến
đò vắng tịch liêu
em đợi anh yêu
từ trong vô vọng

Gió chiều lay động
lau đứng đìu hiu
em đợi anh yêu
đợi anh mãi mãi./.

Hạnh phúc là gì ?

Hạnh phúc là gì ?
Câu hỏi muôn đời loài người hằng khắc khoải
Bởi lẽ đôi khi trong dòng trôi miết mải
Ai nhận ra mình hạnh phúc riêng tư ?


Với tuổi thơ,
Hạnh phúc là chiếc áo mới
Là que kem, cục kẹo
Là mật ngọt cuộc đời
Hạnh phúc đến, và đi, cùng nụ cười
Tuổi thơ ai vốn chẳng từng nghịch dại ?

Hạnh phúc là những buổi mai
Cặp sách tung tăng trên đường đi học
Là khi oà khóc
Cô giáo dỗ dành mãi chẳng chịu thôi

Hạnh phúc là khi mẹ trở về
Với gói quà nhỏ thơm lừng hương cốm
Hạnh phúc là mơ được thành người lớn
Nên con trẻ chơi lấy chồng vợ
Nuôi búp bê...

Khi trai trẻ,
Hạnh phúc là lời hẹn
Em gửi lọn tóc thề mãi mãi
Hạnh phúc là bài hát mang theo những tháng ngày
Để những lúc bận lòng ta dừng chân nhớ lại
Hạnh phúc là thất bại
Vấp ngã rồi ta tự mình đứng lên

Hạnh phúc là niềm tin vững bền
Khao khát sống và tràn trề mơ ước
Tưởng chừng mình sẽ luôn luôn đạt được
Những đích đến cuối cùng ta đã tự đặt ra

Hạnh phúc là lúc ở xa
Ta nhận được lá thư bè bạn
Hạnh phúc là khi hoạn nạn
Vẫn thấy xung quanh chẳng riêng lẻ một mình

Hạnh phúc là một mối tình
Phút rung động đầu đời em có nhớ
Là cơn mưa nhỏ giữa một chiều trên phố
Hai người nắm tay lặng lẽ con đường dài

Và đến khi,
Mái tóc dần mờ phai,
Hạnh phúc là ở một nơi tĩnh lặng
Với đất trời
Với cỏ cây
Để ôn lại nỗi lòng sâu nặng
Những vị ngọt, đắng cay mà ta nếm qua
Hạnh phúc là khi thấy tất cả đã qua
Vinh nhục vốn chỉ là cơn gió thoảng
Thói tị hiềm với bao dung làm bạn
Day dứt với đời dẫu có được bao nhiêu ?


Để rồi khi ngày tháng đã ngả chiều,
Hạnh phúc là được mỉm cười nằm xuống
Ta thanh thản với những gì có được
Và cả những gì chưa làm nổi hôm qua...

Để phải phiền xung quanh khóc cho ta
Tức là vẫn còn yêu thương nhiều lắm
Hạnh phúc với đời được trở về cõi vắng
Trong nỗi nhớ mong của những người thân quen...

Hạnh phúc là gì ?
Ai sẽ chỉ cho xem ?
Ai dám tự bảo rằng mình hạnh phúc ?
Ai từng yêu mà được yêu mọi lúc ?
Ai thành công mà chẳng bại đôi lần ?
Nhắn nhủ rằng,
Trong những bài thơ, bài ca, chúng ta đi tìm hạnh phúc
Vẫn cứ ngẩn ngơ với hạnh phúc người đời
Vẫn cứ thấy hạnh phúc trong tiếng cười
(Mà chẳng tự mình biết thương yêu tiếng khóc?)


Hạnh phúc của riêng ai
Trong mỗi người là thế,
Vốn đơn sơ, bình lặng và nhỏ bé
Trong mỗi chúng ta
Ai được thoả nỗi khát khao về hạnh phúc ?

Tình xưa quay lại.

Chiều nay trên phố vắng
Có một kẻ lang thang
Trước nhà ai đứng lặng
Ngập ngừng, chuông reo vang.

Cô gái nhỏ dịu dàng
Đưa tay mời vào cửa
Chàng khách mắt ngỡ ngàng
Thoáng thấy hồng bên má.

Chàng về từ nơi xa
Nào hay nơi quê cũ
Người đổi cảnh vật thay
Khác xa bao năm cũ.

Cô bé vẫn nhẹ nhàng:
-Anh vào nhà ngồi nghĩ!
Quên cả nắng chói chang
Chàng lục tìm kí ức.

Một hình bóng nhạt nhòa
Người bạn thời thơ ấu
Rồi chàng lại ngẩn ra
Thì ra... À xinh thật!

Họ ngồi bên cạnh nhau
Cùng nhớ về quá khứ
Cậu bé đã trưởng thành
Cô bạn thành thiếu nữ.

Họ ngồi lặng hàng giờ
Họ ngồi bên cạnh nhau
Họ ngỏ lời với nhau
Chuyện ngày xưa chưa nói...

Dù vật có đổi dời
Dù con người có khác
Nhưng duyên phận của đời
Cuối cùng rồi cũng nối.
T.N.T

Con gái, Khi yêu!

Người con gái,
Khi yêu!
Mộng mơ rất nhiều.
-
Người con gái,
Khi yêu!
Tin tưởng rất nhiều.
-
Người con gái,
Khi yêu!
Suy nghĩ rất nhiều.
-
Người con gái,
Khi yêu!
Yếu đuối, đáng yêu.
...
Có những người mộng mơ nhiều quá
Tình còn non đã dệt mộng dài
Nào biết được tình đời nhiều ngã
Chia xa rồi riêng nỗi đắng cay.
-
Có những người lòng tin mù quáng
Ngỡ người yêu là một vị thần
Luôn hoàn hảo, chân thành, ngay thẳng
Chia xa rồi ngơ ngẩn hoang mang.
-
Có những người nghĩ suy tính toán
Lo vẩn vơ những chuyện cỏn con
Đánh mất vẻ tự nhiên trong sáng
Theo thời gian tình cũng chẳng còn.
-
Có những người yếu đuối đáng yêu
Cho ai kia dang tay che chở
Nhưng ngày tháng vẫn hoài mềm yếu
Có ai còn kiên nhẫn nuông chiều.
-
Dẫu yêu có vô vàn cảm xúc
Có rất nhiều cung bậc thăng trầm
Nhưng hãy giữ cho mình một chút...
Chút tự tin, tỉnh táo, chân thành.
T.N.T

Tuổi hồng

TUỔI HỒNG . . .
Trắng trời tà áo ai bay
Mắt đen lấp lánh, tóc mây bềnh bồng
Nắng lên cho má em hồng
Cho môi em thắm, cho lòng ai xiêu
Tuổi hồng thơ mộng, đáng yêu

Vừa vui cười bỗng đăm chiêu mắt buồn
Thoáng trông ngỡ lệ chực tuôn
Nỗi buồn theo gió, lại buông tiếng cười...
Dẫu đi đến cuối cuộc đời
Mấy ai quên được một thời học sinh.
T.N.T

Tình si

TÌNH SI
-Thân tặng cho những ai cùng cảnh ngộ!


Vắng em rồi còn lại mình Anh
Giọt tuyết đóng băng,bước độc hành
Tình ta mới tỏ, rồi chợt mất
Nổi buồn muôn thưở thấu trời xanh.


Nhỏ dấu tình Anh chốn nơi nao ?
Hay là vứt bỏ xứ phương nào ?
Cắt đứt tơ tình bằng im lặng
U buồn trống vắng nổi tâm tư


Một trái tim sầu đang rướm máu
Giẫm nát vô tình bởi mỹ nhân
không chút dỗi hờn, không nổi cáu
Ta lại trách ta quá..... cù lần.?


Trời cuối Thu, tuyết phủ mịt mờ
Ngồi buồn thơ thẩn ghép vần thơ
Ngoài hiên gió lạnh lòng Lử Khách
Nhìn bóng trăng sầu thấy bơ vơ


Đêm nay lạnh quá,lòng tê tái
Cây tình, lỡ héo, chẳng người chôn
Cây si, Anh gác trên lầu ái
Tuyết phủ làm đông một tâm hồn.


Biền biệt tăm hơi, tình mỏi cánh
Biết tìm nơi đâu, mắt, môi cười
Anh chỉ là Anh, tình cô lẽ..
Tuyệt vọng mối tình, mộng đôi mươi.


Mai sau, nếu lỡ tình xây mộ
Anh sẽ mang tim liệng xó đời
Yêu lắm ...sầu rên lòng đau khổ
Bao đêm miệng vẫn gọi Em ơi!.


Cung sầu cung oán, tình đã lở..
Thôi đành thương nhớ dệt vần thơ
Gởi cánh phù vân vào cõi mộng
Nhắn gởi dấu yêu... có kẻ chờ!!!

Đời.

Có những yêu thương ở quá gần
Ta không nghĩ có ngày sẽ mất
Đột ngột, nỗi đau đến âm thầm
Ta chết lặng, hồn ta ngơ ngác.
-
Ai cũng có một lần được sống
Và một lần vào giấc ngàn thu
Dẫu biết rằng tạo hóa xoay vòng
Đã có Sinh thì rồi có Tử.
-
Nhưng tạo hóa dù bất dịch bất di
Con người vẫn khó lòng chấp nhận
Lo sợ chực chờ mờ tâm trí
Dốc sức mình níu giữ yêu thương.
-
Những ai còn sống với tình thân
Hãy yêu thương, trân trọng hết lòng
Để một mai không cần hối hận
Không nặng lòng với những nhớ mong.
T.N.T

Tình thơ

Tình Đời

Chơi vơi chơi vơi
Chút tình nhân thế chơi vơi
Chút tình như áng mây trôi
Chút tình như gió bên trời
Như lời ru tiếng à ơi

Chơi vơi chơi vơi
Gió gọi lá rơi
Sóng cuộn biển khơi
Ơi à là à ơi
Tình vẫn muôn đời

Tình cao vời vợi
Tình đời bao la
Tình xa ngàn dặm
Tình gần bên ta

Tình hoa tình mộng
Tình hồng trong tim
Tình trông tình đợi
Tình đầy muôn nơi

Tình vơi tình cạn
Tình bạn tình thân
Tình vui ái ân
Thương hận tình đời
Rơi lệ ngậm cười
Tình người ai ơi

Tình như nước trôi
Tình như lá rơi
Tình ấm mặt trời
Tình lạnh đêm khơi
Tình mặn trên môi

Tình nhân thế ơi
Tình mãi muôn đời
Tình mộng chơi vơi
Chơi vơi chơi vơi

Ấm Cúng

Mưa bay! Mưa bay!
Bão táp suốt ngày.
Ta buồn, ta lạnh,
Ta nhớ ai đây?
Ngoài trời sương bạc,
Gió lùa cành cây,
Cửa phòng ta khép,
Quạnh hiu trong này.

Tôi chờ giấc mộng,
Tôi chẳng chờ em,
Thì em chợt đến,
Tiếng chân ngoài thềm...

Mưa bay! Mưa bay!
Một hôm trời bão,
Em đến chơi đây,
Nước đầm vạt áo,
Lạnh lùng lắm thay!

Em vào cùng gió,
Em đến cùng mưa.
Chiều tối bao giờ?
Bóng vào cửa sổ,
Lòng em để ngỏ,
Lọt câu hững hờ.

Em bớt lạnh chưa?
Lòng tôi kề dó
Một ngọn đèn đỏ,
Đôi lòng đêm xưa.
Em ngồi em nhớ,
Tôi ngồi tôi mơ:
Một đời nho nhỏ,
Một phòng xinh xinh,
Cảnh trời mưa gió,
Và hai chúng mình...

Mưa bay! Mưa bay!
Ấm cúng trong này.
Một hôm trời bão,
Em vào chơi đây.

Nếu mai cách trở

Gió lao xao mưa rào bông khế
Em đi về giọt lệ hoen mi
Ngày xưa gặp gỡ làm chi
Bây giờ chia biệt lối đi mỗi người
Còn đây ánh mắt nụ cười

Ngày đầu quen biết cuộc đời tươi vui
Chia tay nhau, thế thì thôi
Mỗi người mỗi lối chia đôi con đường
Gặp nhau người chớ vấn vương
Chỉ buồn chỉ khổ lệ vương mi dài
Thôi từ biệt nhé hỡi ai
Những kỷ niệm đẹp giữ hoài trong tim.

Mệt mõi

Ta cảm thấy cỏ cây đang héo úa ,
Cả đất trời hoang lạnh bủa màng đêm ,
Trong bóng tối mọi cảnh vật lặng chìm ,
Ta bò lết cho qua từng ngày tháng .
Ta vô vọng trong nổi niềm nhàm chán ,
Thấy cuộc đời tan tựa áng mây bay ,
Cơn gió lùa cho đồng cỏ xơ gầy ,

Cũng tan tác trước những màng bảo tố ,
Đường phía trước nhiều trông gai thách đố ,
Thân mỏng manh trong trôi nổi rong rêu ,
Không rể bám nên cứ mãi lêu bêu ,
Còn bờ bến vẩn xa xôi trắc trở ,
Lòng e ngại và cũng nhiều lo sợ ,
Sao dám mơ một bến đổ an lành ,
Sợ lỵ người mang hy vọng lại xanh ,
Trong sâu thẳm đường mây còn nhiều gió ,

Đã vỡ rồi con bờ đê ngăn lủ ,
nước đổ tràn hết còn nổi thản nhiên ,
trước dong tố cây cỏ cũng ngã nghiên ,
ôi cuộc sống bao lỵ phiền thảm khổ .
Chim mỏi cánh nhưng còn ngoài trùng biển ,
Sức giới hạn đang cố gắn mõi mòn ,
Chờ thuyền quế mắt cay rát mở trông ,
Nhưng chỉ có hạt bụi làm mắt đỏ ,
Một hy vọng nó tưởng chừng nho nhỏ ,
Mà mong chờ nào thấy có hồi tin ,
Ta lạc giữa bụi hội chợ choán nhìn ,
Trong tầm mắt những ảnh hình xao xác ,

Ta thấy quen trong những gì ảo giác ,
Thấy thật gần mà ngơ ngác lạ xa ,
Những tia mắt thêu màng lửa đỏ loà ,
Như đốt cháy tất cả thành tro bụi ,
Ta thấy mệt trong dòng đời rong rủi ,
Đã hết niềm để an ủi yêu thương ,
Thấy địa cầu không còn chổ náo nương ,
Bao xô ngã đã phô trương tất cả ,
Cỏ yếu mềm vẫn vùng xanh màu lá ,
Trước những dòng gieo rắc phá tan thương ,
Cây muốn lặng mà gió chẳng yên nhường ,
Làm đổ nát cánh chim trời lạc tổ ,
Trong mõi mòn lòng nặng bao thảm khổ ,
Chút tàn hơi cạn nguồn sống yêu đời ,
Niềm khao khát đã tắt nghẹn tim rồi ,
Chỉ chờ khắc là buông đời mệt mõi .
TRỊNH QUỐC NHƠN
04/10/2013

Đêm vắng

Đêm hiu quạnh, râm ran tiếng dế
Gió lao xao như thể hát ru
Trời khuya sương phủ mịt mù
Muông loài chìm giữa âm u lặng thầm.
Trăng vượt đỉnh trăng treo lơ lửng
Mây lang thang lững thững theo trăng
Ngàn cây hứng ánh trăng ngần

Trái vườn dần chín xa gần hương đưa.
Nhìn trời rộng: sông Ngân một dải
Ngó sông dài: mềm mại dòng trăng
Dòng trăng trôi nhẹ lửng lờ
Hiền hoà ở giữa đôi bờ bình yên.
T.N.T

Tím

Tím ngõ nhà ai, tím ngỡ ngàng
Tím chìm đáy mắt, tím mênh mang
Tím nhớ nhung ai, hồn lịm tím
Tím sắc bằng lăng, tím dịu dàng.

Người Con Xứ Bạc

Lệ trong mưa

Mưa lại lạnh cho tâm hồn khẽ lạnh
Muốn hòa tan vào giọt nước mong manh
Hoa rơi rụng như hồn người vỡ vụn
Tiếng yêu nào giờ vội vã qua nhanh.
Em lao đến cho mưa hòa cùng lệ

Giọt long lanh hòa cũng giọt long lanh
Em khẽ cười và em khẽ nhìn anh
Nơi phương ấy anh và người vui chứ
Em nơi này hạnh phúc vẫn kề quanh
Rồi cất bước mưa rơi đều lăng lẽ

Giọt lệ rơi làm đắng cả bờ môi
Sao mưa lạnh chỉ làm em run nhẹ
Vậy mà tim ấm nóng lại thành băng!!!

NOEL BUỒN

NOEL BUỒN
Noel ta chẳng đi đâu ,
một mình ngồi giữa canh thâu lạnh lùng ,
cô đơn dạ thấy nảo nùng ,
không người tri kỷ ngồi cùng với ta ,
nhà thờ đông đúc người qua ,
từng đôi nam nữ khiến ta chạnh lòng ,
ước mơ một dáng má hồng ,
bờ vai gánh nặng nào mong chi nhiều ,
mà sao chưa có ai yêu ,

tủi thân buồn phận hoang liêu một mình ,
mai đây trên bước hành trình ,
đường mai rồi biết thuyền tình về đâu ,
biết ai gửi nghĩa tương giao ,
hợp câu chung thuỷ bớt sầu xót xa ,
đêm nay chỉ có mình ta ,
noel chạnh nổi xót xa canh dài .
TRỊNH QUỐC NHƠN